Vinh Thiên Địa Nhân

By Đặng Ngọc Thăng

 

 

Vịnh

  THIÊN ĐỊA NHÂN 

 

Duyên nợ loanh quanh bốn vạn ngày

Bách niên đáng mấy mãi loay hoay ?

Thế gian ruỗi ruỗi không dừng bước

Vũ trụ vần vần chẳng rỗi tay.

Danh lợi gian ngoan đong lại đếm

Vận đời mưu mẹo mượn cùng vay !

Nghiệp thành thiên phú nhân mưu sự

Khôn dại mấy ai được đủ đầy?

=======

BÀI HOẠ:

Nhân vô thập toàn

Trăm năm ba vạn sáu ngàn ngày
Luẩn quẩn loanh quanh với chữ “hoay”
Sự nghiêp mới mới vừa bén gót
Cuộc đời chốc chốc đã xuôi tay
Gặp thời kẻ tiện vênh ban phát
Mất thế người hùng ngữa khất vay
Khôn dại dở hay còn tại số
Nhân vô thập sự khó đong đầy !
4-4-2011
Hồ Văn Thiện

 

  1. Vịnh
    THIÊN ĐỊA NHÂN

    Vấn nợ vòng vo chán vạn ngày
    Trăm năm biết mấy mãi loay hoay ?
    Nhân thế xuôi xuôi thôi dừng bước
    Thiên thời ngược ngược khó rỗi tay.
    Quan quyền tham vọng đong rồi đếm
    Nghiệp đời toan tính mượn cùng vay !
    Danh thành thiên phú nhân mưu sự
    Khéo vụng mấy ai đắp đủ đầy?

    Viết bởi lebaduong — 05 Apr 2011 23:40

 

VÒNG ĐỜI

Lầm lũi quanh năm tối lại ngày
Vòng đời cuộc sống cứ loay hoay
Mắt hoa đói bụng không đành đứng
Thân rã teo lòng phải đụng tay
Giàu có mang tiền đi nợ lãi
Nghèo sơ đưa mạng đến xin vay
Càn khôn cái túi trong trời đất
Nào biết khi mô nó mới đầy.

 

Tình Biển.

Viết bởi ngocphuoc — 07 Apr 2011 08:00

 

  1. NGẪM SỰ ĐỜI

    Thời gian lặng lẽ tháng qua ngày
    Loay mãi thế rồi vẫn thấy hoay
    Thế thái xoay xoay không đứng lại
    Nhân tình quẩn quẩn có rời tay?
    Luân hồi cuộc sống là mang nợ
    Truyền kiếp đời người phải trả vay !
    Mưu sự tại nhân trời: thắng bại
    Vẹn toàn sau trước chẳng sao đầy !

    Viết bởi Lê Trường Hưởng — 13 Apr 2011 17:03

 

alt

alt

More...

Ngày cuối tuần

By Đặng Ngọc Thăng

 

Cuối tuần cả nhà cứ tung tăng

Đi chơi cũng chính là đi "mần"

Rượu mạnh thịt cầy say túy lúy

Tính bài mai mốt làm ăn răng?

 

CHAI RƯỢU 151 độ KHÓ TIN MÀ THẬT:

alt

More...

Thơ Tặng Thi sỹ tuổi Trung niên

By Đặng Ngọc Thăng

Mùa Thu           

và THI SĨ

  (Xuân tân - Hoài Thu khứ! )

                                              Tặng các Thi sỹ tuổi trung niên

 

Hanh heo nắng vàng lên                     Thi sỹ vào ý thơ

Thu chợt đến  nhẹ tênh;                         Xốn xang và tĩnh lặng…

Lá vàng rơi bậu cửa                               Thăm thẳm trong ước mơ

Giật mình chiều nắng nghiêng!…            Có điều chi sâu nặng…

 

Thi sỹ ngồi thẫn thờ                               Sắc Thu còn đẹp lắm

Gom nhặt lựa ý thơ;                             Gợi nên bao ý thơ.

Vội vàng chiều Thu đến                        Thi sỹ ngồi ngắm nắng

Thời gian chẳng dừng chờ!                     Bâng quơ và ngẩn ngơ…

 

Thi sỹ vào ý thơ                                   Rồi thi sỹ làm thơ

Giục giã niềm khát vọng;                        Sợ Thu lầm lũi qua;

Muốn biển đời dậy sóng                        Đem theo bao ước vọng

Vỗ miên man vô bờ…                           Về miền xa vô bờ…

More...

Tân thư hoạ

By Đặng Ngọc Thăng

 

TÂN

   THƯ

       HOẠ

  

    Ông Đồ xưa                                "Cụ Đồ" nay

Cũng nghiên bút mực tàu

Áo dài đầu khăn đóng

Viết chữ ta chữ Tàu

Ông Đồ mặt non choẹt

 

Ông Đồ chẳng về Tết

Mót nghề để kiếm tiền

Đỡ đần cảnh sinh viên

Trả nợ học nợ viết

 

Thanh đậm ngoằng ra nét

Phượng ẩn Rồng mất tiêu

Giun dế thành chữ viết

Mực đen trên giấy điều

 

Người xin chữ chẳng biết

Thư hoạ là chi chi

Đặt ý ông Đồ viết

Treo Tết xanh đỏ: đẹp

 

Tết đến hoa đào nở

Nhớ ông Đồ xửa xưa

Ý đẹp nét hoa mỹ

Phố se sắt ngẩn ngơ

More...

Chuyện Tết

By Đặng Ngọc Thăng

 

      CHU CHA ... 

 Tờ...ết... sắc Tết!

 

Tháng Chạp gần hết

Lo kiếm tiền đi “Mừng” Tết

Năm hết

Tết đến nhiều cha lo muốn chết!

Thiên hạ dịp này khối kẻ giàu lên ra phết

 

Rét đậm rét hại trời ơi rét

Trẻ già thiếu thốn nơi biên cương khắc nghiệt

Thiên tai miền trung chưa khắc phục hết

Gia súc gia cầm chết la liệt

Bao cảnh cơ nhỡ sức cùng lực kiệt

Lề phố kẻ không nhà nhiều ra phết

Bao mảnh đời có năm nhưng không có tết

 

Biên cương đảo xa lính biên phòng mải miết

Canh giữ cho Tổ quốc bình yên ăn tết

Nỗi nhớ nhà nhớ quê da diết

 

Nghe đài báo đưa tin mà cáu tiết

Tiền cứu trợ tiền tặng dân nghèo ăn tết…

Có mấy kẻ bất nhân đục khoét

Đớp hết

Liếm hết

Lũ chết tiệt

Chém mẹ chúng nó hết

Cho cuộc đời đỡ mệt

Để ai cũng có tết

 

Kiều bào về quê ăn tết

Phi trường đông nghẹt

Nhiều cô nhiều em đẹp ra phết

(Muốn xin chết)

 

Muốn nói nữa nhưng mệt

Thạch Cầu xin cáo biệt

 

More...

Thương mãi Bến đò xưa

By Đặng Ngọc Thăng

 

   Thương lắm  CHỐN  ĐÒ  XƯA

 

Thương lắm con đò ngang

Kiếp trầm luân lầm lũi

Đưa tới lại quay sang

Suốt đời không chồn mỏi

 

Khi người đến bến đợi

Người qua vào dặm trường

Quên ngày con đò nhỏ

Nâng đỡ mình sang ngang

 

Qua sông người đi luôn

Khuất vào miền viễn xứ

Có thấu chăng bến đợi

Cùng con đò vẹt mòn

 

Đời người cứ lạc hoan

Mãi mò tìm bến đỗ

Bến xưa và đò ngang

Mõi mòn và sóng vỗ  

More...

TẾT NHỚ QUÊ

By Đặng Ngọc Thăng

 

TẾT NHỚ QUÊ XA

 

Quê ơi hết rét lại mưa

Mấy nhành mạ vẫn chưa xuống đồng;

Hết năm mọi việc rối tung

Việc nông chưa vẹn Tết nông nỗi gì!?

Nghĩa tình chia sẻ tái tê

 Xin gom nắng ấm gửi về quê xa!  

More...

Tâm tình với Các con Đầu năm

By Đặng Ngọc Thăng

 

CÁC CON

       và CON  SÓNG

                                    Lời tặng các con đầu năm

    

Con hỏi ba rằng sóng biển sinh từ đâu

Sao có khi lặng yên lúc lại cồn cào?

Con lại hỏi rằng sóng có tự khi nao

Tại sao sóng cũng phải bạc đầu ba nhỉ?

 

  - Sóng có từ lòng biển từ chốn nông sâu

Gió trời đẩy đưa dồn nước thành con sóng.

Sóng cũng lắt lay và vô cùng chát mặn

Có sóng già sóng trẻ lớp trước con sau…

 

Con đăm chiêu mắt nhìn về xa thẳm.

Chân trời kìa ta đến đó được không ba?

Ừ đến được con yêu ơi ta đến được

Dù trời rất cao biển thẳm và... rất xa !

                                                                       Thơ tặng con trai

                                             Khi được đề cử chức danh Giám đốc

More...

CHIẾC NÓN LÁ VIỆT NAM

By Đặng Ngọc Thăng

SỰ TÍCH CHIẾC NÓN LÁ

 

             “ Anh tặng em chiếc nón bài thơ xứ Nghệ”

 

 

 

Thuở xưa có nàng thiếu nữ

Mười sáu xuân xanh tuổi cập kê;

Quê nghèo lấy lá sen làm nón

Che nắng che mưa nẻo đi về.

 

Thương con mẹ vào rừng tìm lá

Nõn non tựa ánh bạc đêm hè.

Tre dẻo mười sáu vòng tròn trịa

Hình gương sen nghiêng mái tranh quê.

 

“Bạch liên”- mẹ gọi - gương sen trắng

Che má hồng duyên tuổi mộng mơ.

Câu thơ lãng tử vô đề tặng

Người đời quen gọi “nón bài thơ”.

 

Nón bài thơ như Quốc túy Việt nam

Lữ khách muôn phương đến ngỡ ngàng.

Nghĩa mẹ đời con trong nón lá

Gương sen vành vạnh ánh trăng tròn.

                                                      Nhớ  Quỳnh Lưu

---------------------------------------

1-Nón lá chỉ có 16 vành tròn .

 *****************************************************************************

 

 

 

NÓN HUẾ

 

Anh tặng em chiếc nón bài thơ

Em khoác trên mình áo dài màu tím

Rất Huế phải không anh

   ừ

      rất thơ

 

Tay nõn nà

    với nghiêng vầng trăng

      che chiều tím Huế

Gió thuận an lên

   khuôn trăng nà nõn

       phảng phất tóc mây bay

Tà áo dài phất phơ

   lung lay chiều tím Huế

Trời nước trong veo

   trong trẻo mắt thơ ngây

Bãi cỏ chiều hè

   cánh phượng rụng xếp dày

Cúi nhặt hoa

   chợt đụng đầu

      hai đứa cùng run rẩy…

Hương Giang

   miên man

      thẫn thờ

         dòng nước chảy

 

Đò chòng chành

   hay ta đang say

 

                     Huế-Vinh

More...

CẢM TÁC THỜI GIAN

By Đặng Ngọc Thăng

NGẪU HỨNG BỐN MÙA

 

Xuân: Lòng xôn xang mộng ước và mơ

Hạ: Ta lao xao nắng rộn đợi cùng chờ;

Thu: Ai thấu hết mù mưa lá rụng

Đông: Hiểu cạn buồn? se sắt ngẩn ngơ!

 

 

 

 

NGẪU HỨNG MỘT NGÀY

 

Sáng Vui nghe tiếng chim thánh thót trên cành biếc

Trưa  Buồn mông lung ngắm nắng giỡn trước hiên nhà;                

Chiều Thương nhìn cảnh hoàng hôn từ từ yên ả khuất

Tối Yêu cạn một ngày nhè nhẹ bước vào thơ!

More...