Hòa nhập về văn hóa là phải tự giác bình đẳng

By Đặng Ngọc Thăng

 

 

                                         Bên chân tượng Bác Hồ - Quảng trường  tại TP Vinh Nghệ An

                                                             ( Thạch Cầu thứ 2 từ trái qua )

 

Thạch Cầu TRẢ LỜI PHỎNG VẤN

TẠP CHÍ VĂN HÓA NGHỆ AN

Số 188 ra ngày 15/01/2011 - Mục "Khách mời của tạp chí"

 

VHNA:

     Ông Đặng Ngọc Thăng không chỉ kinh doanh mà còn làm thơ với bút danh Thạch Cầu(*). Ông là một người quan tâm và am hiểu khá nhiều về văn hóa. Là người Nghệ sống và làm ăn ở Sài Gòn có nhiều đóng góp với hoạt động của cộng đồng người Nghệ ở TP này và ông luôn để tâm hướng về quê hương. Nhân dịp cuối năm chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông về chuyện Sài Gòn về bà con Nghệ trong đó với một cái nhìn từ văn hóa. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

    Chào ông được biết ông đã từng học tập công tác làm việc ở nước ngoài từng ở Hà Nội ở Nghệ An và rồi vào sinh sống và làm ăn lập nghiệp ở Sài Gòn. Đi nhiều rồi cuối cùng đậu lại ở đất Sài Gòn từ gần hai chục năm nay. Đến bây giờ ông đã hiểu về vùng đất phương Nam này như thế nào nhất là về con người cuộc sống xã hội?

    Để có thể hiểu cho nhiều cho tường tận cho sâu sắc về một vùng miền thì là rất khó. Khó với bất cứ ai vì mỗi vùng quê là cả một trầm tích văn hóa có niên đại hàng ngàn năm. Sài Gòn - Gia Định và cả một vùng rộng lớn Đất Việt Phương Nam này cũng vậy. Mang tiếng là trẻ nhưng giới khảo cổ học đã chứng minh ngược lại rằng cũng không là trẻ qua chứng cứ của văn hóa óc Eo. Tôi không học sử học văn tôi cũng không phải là nhà khoa học tôi chỉ xin nói những điều mà mình cảm nhận được thôi. Tôi thấy Đất Phương Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền văn minh lúa nước cuộc sống làm ăn và sau đó là các sinh hoạt văn hóa phụ thuộc vào mùa nước con nước. Nông dân làm ăn theo mùa vụ chuyên nông có thời gian nông nhàn khá dài trong năm khi con nước lên. Nói nông nhàn nhưng thời gian này họ tìm cách thu nhập bằng nghề đánh bắt thuỷ hải sản trên đồng nước mênh mông. Làm ăn trên cánh đồng bao la bát ngát này tuy phải vất vả nhất là mùa nước về nhưng không phải là khó sống. Thiên nhiên ưu đãi con người cưu mang con người. Có lẽ vì vậy sự tích luỹ dành dụm không được chú ý chăng? Và từ đây tính thoáng đạt hình thành chăng?

More...

NGƯỜI NGHỆ XA QUÊ

By Đặng Ngọc Thăng

Bàn về người mưu sinh xa xứ

HỘI DOANH NGHIỆP NGHỆ - TĨNH

TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

VÀ HỘI THƠ NGHỆ - TĨNH

TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH

MỘT NÉT VĂN HOÁ XỨ NGHỆ

               (Bài đã đăng trong “Tạp chí Văn hóa Nghệ an” số 185)

    Cuộc di cư đến xứ người mưu sinh cũng lắm lối lắm đường người thành công kẻ thất bại. Dầu là góc độ nào cũng đáng để chúng ta phải suy nghĩ. Qua đó thấy được thực tế nhằm bảo ban nhau động viên nhau vượt qua thăng trầm để tồn tại và vươn lên.

   Người di cư vào đất phương Nam nhất là TP HCM làm ăn có mặt đầy đủ các vùng miền của cả nước. Tuy nhiên cộng đồng người xứ Nghệ đã và đang là một hiện tượng nổi trội có một không hai.   Họ đã góp phần xứng đáng vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc góp phần tích cực vào việc phát triển kinh tế - xã hội của TP HCM. Và đặc biệt là coi trọng nâng niu bảo vệ cội nguồn văn hoá xứ Nghệ dẫu giữa cuộc sống phồn hoa xứ người. Lòng canh cánh nhớ về nguồn cội nhớ về quê hương xứ sở.

   Bước chân ly hương đến đất khách quê người khi khoác trên vai hành lý ra đi trong lòng ai cũng ấp ủ biết bao hy vọng. Hy vọng cải thiện cuộc sống lam lũ nghèo thiếu; Hy vọng ngày nào đó sẻ lập nghiệp như nhiều người trước đó đã ra đi. Nhưng thực tế chồng chất bao khó khăn và thử thách có khi đến nghiệt ngã có cả những cạm bẫy chốn phồn hoa thị thành nơi mà mọi người phải cật lực đua chen để tồn tại.

 

   PGS. TS. Trần Đình Thiên Viện trưởng Viện Kinh tế VN.

  Nói chuyện chuyên đề tại kỳ hội nghị toàn thể hội viên tháng 9/ 2010

     Hội viên Hội DNN-T tại TP HCM.

    Học sinh Trường C3 Quỳnh Lưu 2 Nghệ An.

 

     Hiện nay đã hình thành lên một lớp người xứ Nghệ ra đi với hai bàn tay trắng nhưng đã thành công. Họ trở thành những người chủ nhân thực sự. Đó là những con người chịu thương chịu khó biết mưu cầu biết cần cù và nhẫn nại. Họ học từ cuộc sống trưởng thành từ trường đời. Họ biết nối kết các quan hệ cuộc sống để cùng nhau tương trợ dẫn dắt nhau thành công. Từ đó họ đi lên vững chắc từ nhỏ đến lớn từ nghèo nên giàu có. Tiêu biểu cho lớp người này là những anh chị em Hội Doanh nghiệp Nghệ - Tĩnh tại Thành phố HCM - Hội nghề nghiệp có tính chất đồng hương đầu tiên và duy nhất ở Việt Nam.

     Hội là những con người xứ Nghệ đùm bọc yêu thương hỗ trợ và giúp đỡ nhau trong cuộc sống trong kinh doanh. Danh tiếng của Hội đã vượt qua biên giới Quốc gia lôi cuốn anh chị em người Nghệ trên khắp thế giới cùng tham gia. Từ ý tưởng một người với 3 người nhóm họp ban đầu nay danh sách trên 300 người với trên 100 người sinh hoạt thường xuyên. Hội là mối liên kết trao đổi giữa TP HCM với hai tỉnh Nghệ an và Hà Tĩnh. Hội tổ chức sinh hoạt đa dạng ngoài tác nhân xúc tác đầu tư Hội còn làm trách nhiệm cổ vũ nối kết và phát huy truyền thống cội nguồn quê hương giữ dìn bản sắc văn hoá xứ Nghệ. Qua Hội đã giải quyết được hàng ngàn lao động là dân Nghệ giải quyết lực lượng lao động dôi dư được xem như một nguồn bổ sung thu nhập cho quê hương. Với nghĩa tình quê sâu nặng Hội đã cùng sát cánh với nhiều tổ chức xã hội làm công tác từ thiện nhiều vùng miền gặp thiên tai nhất là hai tỉnh Nghệ An và Hà tĩnh nhiều tỉ đồng. Hội tập hợp các doanh nhân các nhà trí thức các nhà hoạt đông các lĩnh vực khoa học và nghệ thuật v.v…thành một khối đoàn kết. Với sự hỗ trợ và theo dõi của các vị tiền bối cách mạng các cấp lãnh đạo qua các thời kỳ hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh.

     Ngay buổi đầu mới thành lập Hội đã quyết định hành động đầu tiên: kêu gọi và xúc tác đầu tư về quê nhà. Cùng với đoàn doanh nhân TP HCM do chủ tịch Thành phố Lê Thanh Hải dẫn đầu năm 2003 đã về Nghệ An thiết lập chương trình đầu tư.

    Dấu ấn đầu tiên là việc đầu tư công viên trung tâm thành phố Vinh với chủ đạo là Tập đoàn Nam Long Ông chủ Nguyễn Xuân Quang là PCT Hội có quê ngoại ở xứ Nghệ. Với sự vận động hỗ trợ của lãnh đạo tỉnh Nghệ An lúc bấy giờ đứng đầu và có công lớn là ông Bí thư Tỉnh uỷ Lê Doãn Hợp.

    Không thể phủ nhận rằng từ đó hầu hết các công trình đã và đang đầu tư tại Nghệ An và Hà Tĩnh đều mang dấu ấn của Hội.

    Hiện nay tên tuổi ông Nguyễn Ngọc Mỹ Việt kiều gốc Hà Tĩnh Chủ tịch tập đoàn VABIS gắn liền với hàng loạt dự án tại Vũng Áng Xuân Thành Vinh… Hội đã tham gia các hoạt động từ thiện giáo dục xoá đói giảm nghèo tương trợ đồng bào biên giới hải đảo gúp đỡ học sinh gặp hoàn cảnh khó khăn v.v…Bằng trực tiếp các doanh nghiệp hoặc thông qua chương trình của Hội.

   Để mở rộng giao tiếp trao đổi kinh nghiệm làm ăn anh chị em hội viên còn tham gia Câu lạc bộ Doanh nhân Sài gòn Câu lạc bộ Việt kiều. Năm 2008 Hội cùng với CLB DNSG tổ chức chương trình “Doanh nhân Sài gòn về thăm quê Bác” - một cơ hội giao lưu và tìm hiểu đầu tư.

   Hàng năm thường xuyên giao lưu với các đoàn nghệ thuật của hai tỉnh Nghệ An và Hà Tĩnh nhằm tạo điều kiện cho hội viên bà con đồng hương nhất là thế hệ trẻ con cháu tiếp xúc và hiểu biết nghệ thuật truyền thống quê hương.  

   Các cuộc họp thường kỳ Hội tổ chức các cuộc nói chuyện chuyên đề về Chính trị kinh tế xã hội. Những cuộc nói chuyện đầy bổ ích của các vị Lãnh đạo cao cấp như nguyên Bộ trưởng bộ Thương mại Trương Đình Tuyển Viện trưởng viên chiến lược kinh tế Trần Đình Thiên v.v… vô cùng bổ ích và hấp dẫn hỗ trợ cho bước đường làm ăn của hội viên.

    Năm 2010 Hội kỷ niêm 5 năm thành lập chính thức được các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước gửi thư chúc mừng đặc biệt có ba đoàn đại biểu của hai tỉnh Nghệ An Hà Tĩnh và TP HCM tới dự.

    Song song tồn tại bên cạnh là Hội thơ Nghệ - Tĩnh tại TP HCM với gần trăm hội viên. Đi đầu thành lập và duy trì hoạt động là cá nhà thơ nhà văn nổi tiếng gốc Nghệ. Hội thu hút cả những nhà thơ yêu xứ Nghệ khắp mọi miền đang sinh sống và làm việc tại TP HCM và các vùng lân cận. Hội thơ gồm những bậc cao niên đến các anh chị em còn lứa tuổi thanh niên. Đặc biệt có nhiều nhà doanh nghiệp cũng là nhà thơ. Cứ mỗi chủ nhật đầu mỗi tháng Hội thơ sinh hoạt. Trầm lắng và bay bổng đặc sản Nghệ trong thơ ca. Hội đã xuất bản chung 3 tập thơ “Thao thức Lam Hồng” (2008) “Tìm về lời ru” (2009) và “Tự tình với biển” (2010); Ngoài ra các nhà thơ đều có xuất bản riêng của mình. Qua các kỳ sinh hoạt qua các tập thơ chúng ta thấy văng vẳng tiếng quê hương âm thanh của sông Lam núi Quyết của một vùng cố hương “địa linh nhân kiệt”. Thơ mang nặng nỗi nhớ quê hương đến da diết cháy lòng. Thơ bồi hồi nhớ lại bao kỷ niệm tuổi thơ nỗi lưu luyến của những con người xa xứ. Ta cùng lắng nghe trong đó những âm ngữ cú từ đặc sắc xư Nghệ dẫu mô tả quá khứ vất vả nhưng hào hùng hoặc hiện tại trăn trở nhưng tràn trề hy vọng. Việc sử dụng từ làn điệu gốc Nghệ mặc nhiên tồn tại trong thơ một cách mạch lạc chân chất nhưng rất thơ. Ví như :“Xa quê tôi nhớ mần răng/ nhớ bãi sông Cả cải trổ vồng”; “Khi mô em trở về ngoài nớ/ nhớ mang vô vài nắm lá lằng”; “Người Nghệ chân chất tình quê thắm/Tận xứ Hoàng Mai vô đèo Ngang” v.v…Rất “rặt Nghệ” nhưng rất thơ.

   Qua đó ta thấy: dù người Nghệ ở đâu làm gì cũng luôn giữ dìn bản sắc và truyền thống xứ Nghệ. Cộng đồng người Nghệ rất đoàn kết yêu thương và vì nhau trong mọi hoàn cảnh. Đó là nét văn hoá người Nghệ xa quê mà bài này muốn nói tới. Chắc nắm bắt được điều đó nên đài truyền hình Nghệ An và công ty Cầu Vồng đã phối hợp làm chuyên mục “Người Nghệ xa quê” khá đặc sắc trong đó phần nhiều là anh chị em xứ Nghệ ở miền Nam. ---------------------------------------------------------------------------------------------

More...

BÀN VỀ TIẾNG NGHỆ

By Đặng Ngọc Thăng

(Bài được đăng trên tạp chí “Văn hoá Nghệ an” và trên báo điện tử www.vanhoanghean.com.vn ngày 13/10/2010.)

   Tôi là dân “âm thổ” Quỳnh Lưu “xa xứ” đã vài chục năm. Rất may mắn được theo dõi Tạp chí Văn hóa Nghệ an. Qua đọc các bài viết trên diễn đàn của các vị Thái Hữu Thịnh Nguyễn phương Thoan Phạm Xuân Cần bàn về nội dung người Nghệ nên nói tiếng gì? Xin mạn phép tỏ đôi lời như sau:

  Cả ba bài viết của quý vị đều trên tinh thần chung là bàn thảo Người Nghệ nên nói giọng Nghệ như thế nào. Vì năng lực tôi xin phép không bình luận hay nhận xét gì về ba bài viết nhưng thật tâm đắc với bài “Người Nghệ cần và nên nói tiếng gì” của ông Phạm Xuân Cần.

  Với góc độ một người Nghệ đã từng sinh ra trưởng thành trên đất Nghệ; Rồi đi xa có điều kiện làm nhiều công việc trong và ngoài nước xin tỏ vài ý kiến như sau:

   Nói người Nghệ xứ Nghệ tức nói đến Nghệ An và Hà Tĩnh là nói đến Văn hóa Hồng Lam. Chất liệu hình thành nên ngôn ngữ xứ Nghệ thuộc nền văn hoá ấy đã qua chọn lọc bởi nhiều thế hệ và thời gian. Rõ ràng Xứ Nghệ ta mặc nhiên có một nét truyền thống văn hóa rất đặc sắc riêng biệt không thể trộn lẫn. Chúng ta những người Nghệ phải biết tự hào phải có trách nhiệm và nghĩa vụ tiếp thu bảo tồn lưu giữ lấy tài sản quý giá ấy. Nói về người Nghệ thì từ cổ chí kim chúng ta rất tự hào về truyền thống xứ Nghệ trên mọi lĩnh vực. Thật xứng đáng vời một vùng “đia linh nhân kiệt”. Người Nghệ cho dù ở đâu cũng đã đang và sẻ mãi mãi tự hào mình được là người xứ Nghệ; Một niềm tự hào chính đáng và kiêu hãnh.

   Hội Doanh nghiệp Nghệ - Tĩnh tại Thành phố Hồ Chí Minh Hội doanh nghiệp có tính chất đồng hương ra đời đầu tiên và duy nhất ở Việt Nam. Bên cạnh đó còn có sự hoạt động của Hội thơ Nghệ -Tĩnh tại Thành phố Hồ Chí Minh. Trong tất cả các sinh hoạt hai Hội đều đậm đà bản sắc xứ Nghệ. Chúng tôi mong muốn xây dựng khối đoàn kết anh chị em doanh nghiệp các nhà thơ là người Nghệ An –Hà Tĩnh xa quê đương thời để truyền lại cho các đời con cháu mai sau biết noi gương kế tục phát triển để xứng đáng giống nòi xứ Nghệ. Nó trở thành tác nhân để tự hào và luôn luôn hướng về cội nguồn.

  Về âm điệu giọng nói của mỗi vùng miền là thói quen được dắt dẫn nối tiếp từ đời này qua đời khác. Nó trải qua sự lựa chọn của cuộc sinh tồn qua thời gian. Mặc nhiên nó mang sắc thái riêng biệt mỗi vùng miền. Trên thế giới hầu như dân tộc nào cũng có chung đặc điểm này. Chính vì vậy giọng nói ngôn ngữ là đặc trưng cho vùng miền mà con người được tiếp thu ngay từ khi tập tẹ học nói nó là phản xạ có điều kiện. Tôi nghĩ rằng chẳng có thứ tiếng nào hay hoặc dở chỉ vì ta chưa nhận biết hết cái hay và cái dở của nó. Với tiếng Nghệ đã tồn tại và qua thử thách muôn đời thì muôn đời sau tiếng Nghệ vẫn như ngày nay về chất giọng. Thật buồn khi người xa xứ tìm cách hướng về lưu giữ ngôn ngữ chân quê thì có nhiều người tìm cách “chạy trốn” khỏi nó dẫu có thể là vô thức! Tôi xin nêu một vài ý kiến kính mong bạn đọc tham khảo:

   I – Người Nghệ xa xứ nói giọng gì:

    Tôi xin khẳng định là gần hết nói giọng Nghệ kể cả các thế hệ tứ 2 thứ 3 hiện nay; Dẫu là con dâu hay con rể là người “bản xứ”. Về việc này có lần tôi tâm sự với nhiều người kể cả các bậc học giả về ngôn ngữ họ cũng cho đây là việc cần bàn tới. Nhưng đây là việc “nói” và “giọng”. Mạn phép thấy rằng trừ một bộ phận bà con ta khi sinh sống xa quê nhất là Hà nội đã tập và làm quen nói giọng “xứ người” nhưng thật lòng nghe là biết “Nghệ” ngay! Thậm chí chính người Nghệ còn đàm tiếu về vấn đề này ! Tuy nhiên đó là sở thích của cá nhân họ có sự lựa chọn của họ. Việc ta đang bàn là về vấn đề thể hiện tiêu biểu cho đại đa số bà con xứ Nghệ của chúng ta.

    Cũng có người vì công việc có tính đặc thù trước công chúng họ(phải) nói giọng khác nhưng khi trở lại với cuộc sống thường nhật họ nói giọng rất Nghệ.

   Bà con xứ Nghệ ở miền Nam thì khỏi bàn hầu hết vẫn rất “rặt” Nghệ. Rặt từ cách nói ngữ điệu ngôn từ…Và cả văn hóa ẩm thực (có dịp xin được bàn sau).

   II- Bàn về sử dụng ngôn từ:

   Dù người Nghệ hay người xứ nào dân tộc nào thì trong sử dụng ngôn từ trong giao tiếp với xã hội nhất là viết bằng văn bản thuyết trình với công chúng không bao giờ bỏ qua hoặc sai phạm từ phổ thông và kết cấu ngữ pháp. Tuy nhiên khi nói khi đọc đâu cần phải “đá” giọng miền này miền khác. Biết bao nhà hoạt động chính trị văn chương…họ vẫn rất thành công trong nghệ thuật này. Cũng có rất nhiều trường hợp giọng nói có nhẹ đi có pha chút vùng miền khác vì sinh sống quá lâu nơi đó nhưng vẫn thấy trong đó chất Nghệ.  

   Trong giao tiếp thường nhật với bà con “nội bộ” thì không nói làm gì nhưng với công chúng nhiều khi dùng ngôn từ Nghệ mà người nơi khác họ vẫn hiểu thậm chí có rất nhiều từ trùng lắp và giống nhau. Như đồng bào Nam bộ vẫn dùng “vô” (vào) hôm “tê” (trước) v.v…

   Chúng ta thấy theo ý kiến bà con Nam bộ đồng bào xa Tổ quốc đài THVN đã sử dụng phát thanh viên nói giọng Nam bộ trong chương trình thời sự để phục vụ . Chính người Nghệ ta nghe vẫn thấy ấm áp thân thương và dễ hiểu.   

   Tại chương trình cầu truyền hình trực tiếp 19/5/2010 Mc Diệp Chi Nam Đàn nói giọng Nghệ vô cùng truyền cảm ấm áp làm cho tất cả mọi người rất dễ hiểu và cảm động.Qua đó chương trình trở nên sống động; Hình tượng Bác Hồ trở nên gần gũi nhưng rất linh thiêng.

    III- Vấn đề thiết thực: Qua đây xin chân thành góp ý với các anh chị em nghệ sỹ các nhân viên PT và TH xứ Nghệ rằng: Công chúng rất cần anh chị em cố gắng giữ gìn giọng và điệu nói của người Nghệ.

    Vì thứ nhất là sự phát huy và bảo tồn văn hóa xứ Nghệ. Thể hiện chương trình là của xứ Nghệ. Phải biết tự hào mình là người Nghệ đang làm việc vì xứ Nghệ; Thể hiện “Đây là xứ Nghệ”.

   Thứ hai các bạn là đại diện cho việc phát ngôn “tiếng Nghệ” nó sẻ lan toả ngấm sâu lưu truyền đến mọi người.   

   Thứ ba là đối tượng được các bạn phục vụ nhất là bà con xứ Nghệ sinh sống xa quê khắp muôn nẻo được cảm thấy tự hào và thỏa mãn.

   Đừng nên dùng “ch” thay “tr” dùng “x” thay “s” “d” thay “r” v.v… Ngay cả các vùng miền khác họ cũng đang cố gắng sửa chữa huống chi ta. Thử nghe: “chên dòng xông Lam phía xau dú Quyết” …Mà giọng Nghệ thì thật không ổn chút nào.

   Đừng nên bắt chước đến gượng gạo giọng bắc giọng nam làm gì rất khó nghe và tréo ngoe ! Nói thật nó như thế nào ấy rất khó chịu ! Thậm chí người nghe cảm thấy rầy rà giùm cho người nói! Cứ dùng từ phổ thông giọng Nghệ tránh tối đa chồng lắp các dấu hỏi ngã nặng hoặc mất dấu chắc chắn công chúng ủng hộ và ca ngợi. Tuy nhiên thật không dễ dàng nhưng đây cũng là một phần của lao đông nghệ thuật.

    Thế thì thế nào là “giọng Nghệ”? Vấn đề thật không đơn giản.

    Chúng ta thấy chưa có một giọng nào được công nhận là giọng Nghệ chuẩn cả! Tôi nghĩ chúng ta có sao dùng vậy rồi thì đến lúc cuộc sống sẻ mặc nhiên công nhận. Nói thế kể ra có phần vô trách nhiệm nhưng nó lại là như thế. Nếu có một lời bàn tôi xin có ý kiến thế này: Qua các cuộc thi tuyển ta chọn những người có giọng nói hay có chút đặc trưng chất liệu Nghệ ta cứ dùng. Trong quá trình sử dụng tốt nhất nội bộ các cơ quan chủ quản nên có cách tổng kết và rút tỉa chọn lọc. Nghành văn hóa Nghệ an và Hà Tĩnh cũng phải có kế hoạch tìm tòi sàng lọc nghiên cứu như một chuyên đề. Nếu cần chúng ta có thể có những cuộc hội thảo khoa học hoặc mở một diễn đàn.   

    Có chủ quan không tôi thấy trong các vở kịch trong nhiều cuộc giao tiếp có gì đó mang dấu ấn giọng Nam Đàn pha chút Thanh Chương Nghĩa Đàn… khá dễ nghe. Giọng của Mc Diễm Chi thể hiện trong buổi cầu truyền hình trự tiếp ngày 19 tháng 5 năm 2010 là một trong những mẫu giọng Nghệ ta cần lưu ý.

   Trên chương trình NTV chuyên mục “người Nghệ xa quê” hiện đang phát sóng chúng ta được thưởng thức giọng nói của Mc Hương Trà Lê Chi Việt Anh ca sỹ Phương Thảo Cô giáo Hoàng Thị Kim Liên… Những giọng nói rất Nghệ dung từ phổ thông uyển chuyển rất truyền cảm rất dễ nghe.

   Tôi đề nghị chúng ta cần suy nghĩ và đặt vấn đề làm cho giọng Nghệ được như thế là khá ổn. Giáo sư Phan Ngọc 84 tuổi thông thạo 13 ngoại ngữ vẫn dùngng tiếng Nghệ chân chất mạch lạc truyền cảm.

    Tôi cũng đồng ý với ý kiến giọng Vinh (đến nay) chưa phải là giọng chuẩn như quý vị đa đã nói.

    Nên chăng trước mắt chúng ta học hỏi tham khảo cách đặt vấn đề và cách làm của đài PT và TH Huế Quảng Bình…cùng những nơi khác có đều kiện na ná giống ta. Vài lời mạo muội xin ngỏ cùng mọi người chia sẻ.

   Trân trọng!

More...