Một phần góp ý về Hoạt động Vnweblogs.

By Đặng Ngọc Thăng

 

MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN VÀ ĐẦY TRĂN TRỞ:

Lúc này 3h45 phút sáng.

Lúc 3h chuông điện thoại réo từ Nghệ an báo tin chẳng lành: Bệnh anh trai có chuyển hướng xấu ! Đêm qua trong nhà con đau chuẩn bị bàn tính quay lại Singapo điều trị tiếp...!!!

More...

AI BÁN TÓC DÀI KHÔNG?

By Đặng Ngọc Thăng

 

AI BÁN TÓC DÀI KHÔNG ?! alt

 

   Thi thoảng ngoài phố lại có tiếng rao mua rao bán đủ thứ trên đời từ ve chai hoa quả mài dao tẩm quất...

   Mấy năm nay tự nhiên mất tiệt mấy thứ: Dầu hôi dầu gội đầu...

   Nhưng vài năm nay cũng xuất hiện thêm vài thứ: Mua tóc dài mua ti vi và xe máy cũ....

   Như vậy nghe sự buôn bán dạo ta cũng thấy xã hội ngày càng văn minh và tiến bộ hơn ! Quá rõ.

   Bây giờ nhà nào cũng đun nấu bằng gas người người gội đầu bằng dầu gội cao cấp có thương hiệu...

   Mỗi người dẫu phải ở nhà thuê chí ít cũng có 1 chiếc ti vi màu dăm trăm ngàn. Xe máy thì ai mà chả có ra đường toàn thấy hầu hết là xe xịn hoặc giả mà như xịn.

   - Ai bán tóc dài khô...ô..ông!

   Một cặp vợ chồng cùng đứa con trên một tuổi ở trọ trong căn phòng cấp 4 độ 12 mét vuông sinh hoạt vệ sinh chung giá một triệu rưỡi kể cả điện nước móm mém hết 2 triệu đồng cho một tháng.

   Chồng đi làm hồ tháng thu nhập 3 triệu; Vợ làm thợ may ở một Xí nghiệp may xuất khẩu NỔI ĐÌNH NỔI ĐÁM lương tháng 1 triệu 700 ngàn (cả làm thêm ca thêm giờ). Con gửi trẻ tháng 800 ngàn các thứ khác nữa cho con tính ra 2 triệu đồng một tháng.

   Rồi ăn tiêu...đủ thứ. Mỗi lần nhận được Thiệp mời đám cưới hai vợ chồng len lét nhìn nhau! Chắc họ buồn vì cái sự vui của người khác. Mùa cưới có khi vài chục cái thiệp "mời cơm thân mật" . Ôi trò ăn trước trả sau! Thế mà bản mặt cứ phải cười toe toét trước ống kính!

   Bình bình thì không sao nhưng sự ốm đau và bệnh tật làm họ khốn đốn.

   Hai vợ chồng đều biết mình bị viêm gan siêu vi B nhưng đâu dám đi điều trị ai bảo cây cỏ gì cũng uống cho qua chuyện.

   Họ là dân nhập cư khá lâu ngót trên mười năm . Mười năm không sắm nổi cho mình một tấm đệm cái giường cái tủ ̀ huống chi dám mơ mộng thứ khác.

   Bé bị ốm vay mượn tứ phương giờ hết cách.

   - Ê! mua tóc dài!

   Cuộc mặc cả rồi cũng đến hồi kết.

   Mái tóc dày den óng mượt dài quá thắt lưng nuôi mấy chục năm trời quy ra giá một triệu hai trăm mười một ngàn.

   Mái tóc ra đi vĩnh viễn! Đêm đó nàng buồn bỏ bữa khóc suốt canh thâu bên đứa con lâm bệnh tay - chân- miệng!

  Ông chồng ngồi ngơ ngác bên xị rượu đế với cái mặt vừa như ngu vừa như  đần dại!

 Rồi ngày mai ngày mai nữa... Họ sẻ sống ra sao?

 Thế đấy không có họ thành phố này lấy đâu ra những con số xuất khẩu và tăng trưởng vĩ đại? Thế mà họ đề xuất hạn chế người nhập cư vào thành phố ư?

 

More...

Chia sẻ với một blogger

By Đặng Ngọc Thăng

VIẾT VÀO ĐÂY THÔI!

15h15:

Tranh thủ ghé BV thăm Vinh không gặp được Mai.

- Tình hình của Mai thế nào?

-Còn nước còn tát anh ạ!- Một quyết tâm rất đàn ông rất thủy chung rất người - Dù Mai có sống thêm được một đôi ngày! Thế chuyện của anh đến đâu rồi Vinh hỏi lại.

Vinh hôm nay nhìn có vẻ̃ mệt mỏi hơn xuống sức hơn cách đây 1 tuần. Vinh vẫn lạc quan và tin tưởng hy vọng Mai sau giải phẩu sống thêm gần năm nữa.

More...

Ngôi Nhà Gỗ lớn nhất Nghệ an

By Đặng Ngọc Thăng

 

ĐĂNG LẠI THEO YÊU CẦU (Có bổ sung tài liệu mới của nghean24h.vn)

Về ngôi nhà phỏng theo nhà ngài "HÒA ĐẠI NHÂN- TQ" tại xã Nghi Phú TP. Vinh Tỉnh Nghệ An: Tư liệu hình ảnh tham quan.

 Vì có thể bạn chưa đến đây

GIỚI THIỆU ĐIỂM THAM QUAN TÌM HIỂU.

Ngôi nhà gỗ lớn nhất Xứ Nghệ ( TP Vinh). Phỏng theo nhà Hòa Đại Nhân bên TQ.

Muốn đến Tham quan vui lòng có đăng ký trước với chủ nhân.

 


alt

Thạch Cầu và Chủ nhà.


alt

Cổng nhà

More...

Chủ nhật sưu tầm giới thiệu

By Đặng Ngọc Thăng

 

CHỦ NHẬT:

1 - Mười vị Thánh Nhân: (Có thể bạn đã biết)

SƯU TẦM VÀ GIỚI THIỆU TÓM TẮT:

alt


1-VĂN THÁNH – KHỔNG TỬ

   ( Tên KHÂU Hiệu TRỌNG NI): 551 – 479 TCN Người ấp Tâu nước Lỗ cuối thời Xuân Thu.

   Ông là nhà chính trị nhà giáo dục nổi tiếng; Là người sáng lập ra Nho học. Dòng dõi quý tộc.

 

2-BINH THÁNH – TÔN TỬ

    ( Tên Vũ): 545 - ? TCN Xuân Thu nước TỀ;

    Xuất thân trong gia đình có truyền thống quân sự nghiên cứu binh pháp từ nhỏ. 30 tuổi viết cuốn “Binh pháp”.

   Chú ý: Sau Tôn tử có Tôn Tẫn  người nước Tề thời Chiến Quốc cũng có viết   “ Binh pháp” nhưng dựa trên sự phát triển binh pháp của Tôn Tử. Hiện còn lưu giữ đến nay 223 thiên tổng cộng 5.985 chữ.

 

3-SỬ THÁNH – TƯ MÃ THIÊN:

  145 – 87 TCN THỜI Tây Hán

   Ông là nhà Văn nhà Sử học nhà tư tưởng TQ.

   Cuốn đầu tiên là” Thái sử công sách” sau gọi là “sử ký”- là bộ thông sử đầu tiên của TQ.

 

4-Y THÁNH – TRƯƠNG TRỌNG CẢNH

 (Tên là CƠ).: 150 – 219 cuối thời Đông Hán người quận Nam nay là tỉnh Hà Nam TQ.

  Là người có ý thức cao thượng chuyên về y học. Ông biên soạn cuốn “Thương hàn” và “Tạp bệnh” lưu truyền đền nay.

 

5-VÕ THÁNH – QUAN VŨ :

  160 – 219 Tên tự là Vân Trường có tên tự khác là Trường Sinh ; Ông còn được gọi bằng nhiều tên khác như Quan Công Quan Đế Quan gia Quan Phu tử Quan Thánh đế quân…Miếu thờ Quan Đế có khắp mọi nơi.Đại Tướng thời Thục Hán. Là người tài ba và đức độ.

   Năm Kiến An thứ 5(năm 200) Tào Tháo đánh bại Lưu Bị Quan Vũ  bị bắt. Tào  Tháo dụ giỗ mua chuộc nhưng ông vẫn trung thành với Lưu Bị.

   Sau khi về lại với Lưu Bị 24 năm Ông vây hãm bộ Tướng Tào Nhân (con Tào Tháo) ở Phàn Thành.

   Khi Tôn Quyền đánh Kinh Châu do không được bọc lót phía sau Ông bại trận hy sinh.

   Người đời quý trọng đức hiếu nghĩa tài khí của ông nên tôn ông như vị thánh và lập miếu thờ khắp nơi để noi gương theo.

 

     6-THƯ THÁNH – VƯƠNG HY CHI :

   303 – 361 thời Đông Tấn. Tên tự là Dật Thiếu. Xuất thân quý tộc. Ông giỏi Thư pháp tinh thông các kiểu chữ nổi tiếng là “ chính thư” và “thảo thư” như “rồng múa thiên môn hổ chầu phượng khuyết” thiên biến vạn hóa đơn giản mà tự nhiên.

 

7-HỌA THÁNH – NGÔ ĐẠO TỬ :

   685 – 758 đời Đường

    Lúc nhỏ nghèo khó mồ côi. Ban đầu học thư pháp sau đổi sang hội họa. Thành tài khi chưa đầy 20 tuổi. Giỏi vẽ tranh các nhân vật trong Phật giáo và Đạo giáo. Sinh động và tạo cảm giác lập thể.

 

8-THI THÁNH - ĐỖ PHỦ:

 712 – 770 (Tên tự là Tử Mỹ tự xưng là “Thiếu Lăng dã lão” vì có thời ở Thiếu Lăng.) đời Đường.

      Sinh trong gia đình “phụng nho thủ quan” .Ông nội là Đỗ Thẩm Ngôn là một nhà thơ nổi tiếng.

   Thuở nhỏ hiếu học có hoài bão chính trị.Lên 7 tuổi học làm thơ làm đến khi mất ông có trên 1.400 bài thơ. Được người đời xếp ngang với Lý Bạch được gọi là Lý – Đỗ đại diện cho thành tựu cao nhất của thơ ca đời Đường. Nó đặt cơ sở cho thơ Tống sau này.

 

9-TRÀ THÁNH – LỤC VŨ :

    733 – 804 đờì Đường.

   Xưng Trang Tử Ông tên hiệu khác là Đông Cương Tử.

   Học vấn sâu rộng. Có nhiều sáng tạo trong trong các lĩnh vực Văn học lịch sử hí kịch âm vận phương chí thư pháp. Nhưng ảnh hưởng lớn nhất của ông là trà đạo. Ông viết cuốn sách chuyên môn về trà là “Trà kinh”- bộ sách lý luận chuyên môn về trà đầu tiên trên thế giới. Nên ông được gọi là “ trà thần” “ trà thánh”

  Ông có tính hài hước khôi hài đã từng đóng hề không thích làm quan chỉ thích đóng cửa đọc sách.

  Rất có quan hệ với các nhà thơ thư pháp. Ông rất hay làm thơ nhưng lưu truyền lại không nhiều.

 

10-TỬU THÁNH – ĐỖ KHANG

  Không rõ đời nào nhưng thời Hán sử sách đã ghi

  Sự vô tình mà ông phát minh ra rượu:

  Do gia cảnh phải trốn bỏ triều đình Ông mới 7 tuổi đã đi làm thuê cùng người chú ruột là Đỗ Thấp Khúc(Ông nội là Đỗ Bá Bị triều đình giết). Thương xót cảnh tình Đỗ Khang lâm bệnh gầy yếu không ăn uống được. Chú đi tìm Phấn Khúc mang về cho cháu ăn hầu chữa bệnh cho cháu. Nhưng vì biếng ăn loại phấn dùng tiểu mạch lên men chế thành này lại càng không hợp khẩu vị. Cậu đem lên núi vứt vào hốc cây dâu mà bấy nay cậu thường nằm nghỉ mát khi chăn dê.

  Sau ông bị ốm liền 3 tháng. Nghĩ mình sắp chết ông lên nằm dưới cây dâu ấy chờ chết. Nhưng ông ngửi thấy mùi thơm khác lạ bốc ra từ hốc cây dâu lại có thứ nước rỉ ra từ đó. Tò mò ông nếm thử nước đó thấy vừa thơm lại vừa ngon. Thế là ông uống nhiều nước đó. Thấy hoa mắt chóng mặt buồn ngủ.     

  Ông ngủ ngay dưới gốc cây dâu ấy khi tỉnh dậy thấy khỏe khoắn và bệnh tật tan biến!

    Lại thấy trên trên mặt đất hiện 2 dòng chữ:

     Hoạn hải vô vọng hề mạc cường cứu.

     Tạo phúc dân gian hề lạc thiên gia.

   Ông hiểu ra thứ nước đó là trời ban cho mình và ông đặt tên cho nước đó là “Tửu”. Ông về thôn làng tạo ra thứ nước đó cho mọi người uống. Ông và chú là Đỗ Thấp Khúc cùng suy nghĩ và cải tiến dần cách nấu rượu. Qua nhiều năm tích lũy kinh nghiệm phương pháp nấu rượu của Đỗ Khang ngày càng hoàn thiện thành thứ rượu cho nhân gian sau này.

  Có rất nhiều chuyện uống rượu cùng thời gian này lưu truyền mãi về sau.

--------------------------------------

* Tóm tắt theo cuốn sách: "Mười vị Thánh Trung Quốc"

-------------

 

More...

Giới thiệu bài báo hay

By Đặng Ngọc Thăng

HAI bài báo hay: (Nguồn Tạp chí Văn hóa Nghệ An)

Bài I-  Tưởng nhớ cố Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn

Nguồn: Tạp chí văn hóa Nghệ an

Để gió cuốn đi …

 Đối với âm nhạc tôi là kẻ ngoại đạo song với niềm ngưỡng mộ ông sâu sắc nhân 10 năm ngày mất của nhạc sĩ tôi xin ghi lại một chút cảm nhận của mình về Trịnh Công Sơn xem như một nén hương lòng dâng lên hương hồn nhạc sĩ mà mình yêu mến trân trọng ngưỡng mộ.

alt1. Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ thiên tài . Bằng chứng là hơn 600 ca khúc của ông đã đi vào trái tim của hàng triệu triệu người trên thế giới .Âm nhạc là ngôn ngữ không cần phiên dịch vì vậy trên trái đất này những ai trân trọng tình yêu và cảm thông thân phận con người đều yêu mến nhạc Trịnh Công Sơn . Điều nữa trước năm 1975 Trịnh Công Sơn đã được giải Đĩa Vàng của Nhật Bản với bài “Ngủ đi con” trong ca khúc Da Vàng qua giọng hát của Khánh Ly; Trịnh Công Sơn có tên trong từ điển bách khoa Pháp . Đặc biệt ngày 3/2/2004 tại trụ sở Liên Hợp Quốc đã công bố “Giải thưởng âm nhạc hoà bình thế giới” Trịnh Công Sơn là một trong sáu tên tuổi âm nhạc thế giới vinh dự được nhận giải thưởng danh giá này. Giải thưởng ghi nhận và suy tôn những con người đã đem âm nhạc của mình cống hiến cho cuộc đấu tranh vì hoà bình và nhân đạo trên thế giới .


2. Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ có nhân cách tuyệt vời. Yêu nước đứng trên mọi định kiến gọi kêu con người hãy yêu thương nhau: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng”…dù là chỉ “ Để gió cuốn đi” … Trước 1975 Trịnh Công Sơn đã tự huỷ hoại sức khoẻ của mình để khỏi đi lính sau 1975 Trịnh Công Sơn không đi ra nước ngoài định cư mà ở lại đồng cam cộng khổ với nhân dân và đất nước. Chính sự ở lại này mà Trịnh Công Sơn đã chịu bao hệ lụy. Nhiều người ở hải ngoại căm ghét Trịnh Công Sơn còn chúng ta chưa thật hiểu Trịnh Công Sơn. Dẫu vậy ông luôn luôn tự nhủ “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”. Tự dặn lòng như vậy nhưng có lúc ca khúc của ông vẫn phải ngân lên những day dứt nao lòng : “Trời cao đất rộng một mình tôi đi một mình tôi đi đời như vô tận một mình tôi về một mình tôi về ... với tôi”. Nghệ sĩ là người mẫn cảm hơn ai hết . Trịnh Công Sơn lặng lẽ âm thầm sống sáng tác giữa những bè bạn mến yêu ông công chúng mến mộ ông.Cho dù cả cuộc đời không có một bến đậu nào cụ thể nhưng đời ông thật hạnh phúc khi được những phụ nữ đẹp có học và tinh tế vây quanh. Một Khánh Ly- đưa âm nhạc của ông đến mọi phương trời và nguồn cảm hứng vô tận cho những ca khúc của ông; một Hồng Nhung đã từng làm xanh lại đời ông… Ngày ông mất hàng ngàn vòng hoa tiếc thương vĩnh biệt - đó là hạnh phúc nhất của ông. Thì ra ở đời hạnh phúc và niềm kính trọng không phải bao giờ cũng đồng hành với chức tước tiền bạc và danh vọng.


3. Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ có ca từ tinh tế nhất : “Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ dài tay em mấy thưở mắt xanh xao” đằm thắm nhất “nơi em về trời xanh không em nơi em về ngày vui không em” triết lí nhân sinh nhiều nhất “ Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt” ân nghĩa nhất “ mẹ là nước chứa chan trôi giùm con phiền muộn” và day dứt nhiều nhất “ trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà” …Và còn rất nhiều những đặc sắc diệu vợi khác của ca từ trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn mà ta không kể hết. Vì vậy âm nhạc của Trịnh Công Sơn đã và sẽ đi vào trái tim con người và trú ngụ ở đó lâu bền nhất khắc khoải nhất. Âm nhạc của ông sẽ là chốn nương tựa tinh thần cho con người những lúc cuộc đời gặp khốn khó tai ương.


4. Thế hệ nhà giáo chúng ta phần đông có thiệt thòi lớn là không được bồi dưỡng học tập về âm nhạc. Chúng ta hay phàn nàn học sinh bây giờ không được ngoan. Nguyên nhân có lẽ nhiều trong đó có phần của việc giảng dạy và học tập môn âm nhạc chưa đến nơi đến chốn. Trong cuộc sống xô bồ của cơ chế thị trường hiện nay rất cần đến âm nhạc nói riêng và nghệ thuật nói chung. Nghệ thuật sẽ làm cân bằng lại tâm thế tâm hồn cho con người trong cuộc sống nhiều toan tính :
                          “Sống trong đời sống
                           Cần có một tấm lòng
                           Để làm gì em biết không
?”

                                                                                    

                                                                                                 Đức Thọ ngày 20 tháng 3 năm 2011

                                      ==========================================

Bài II- Về chuyện tuổi tác ba chị em Thúy Kiều Thúy Vân Vương Quan

alt

1/Trong đa số các bản Kiều hiện có chúng ta chỉ thấy nói chung chung :

  + Về niên đại là: “Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh”

  + Và về tuổi tác hai chị em Kiều Vân là :         
                                   “  Xuân xanh xấp xỉ TỚI tuần cập kê”
   Nếu hiểu theo Đào Duy Anh thì tới tuần cập kê xưa có nghĩa là” đến tuổi 15 tuổi cài trâm” có thể lấy chồng. Nhưng như vậy người đọc có thể có mấy thắc mắc :
 +Về quan hệ nếu Vân Kiều 14-15 hay 15-16 tuổi thì Vương Quan mới khoảng 13-14 sao một người tuổi trạc 20 như Kim Trọng lại có thể coi Vương Quan là một bạn đồng song chí thiết thậm chí---trong nguyên văn bằng chữ Hán của TTTN--- còn chào bằng tên hiệu là “Hải Vọng huynh” và xưng hô đối đãi bằng “ nhân huynh” -- “tiểu đệ” ?
 
 +Về tâm lí sao Kiều mới 15 16 mà đã có thể giải quyết việc nhà trong cơn gia biền như tự quyết định bán mình khuyên bảo Vương Ông dặn dò em út một cách chững chạc như vậy ?
 
2/ Duy các bản Kiều miền Nam là có nâng tuổi chị em họ Vương lên một
bậc :
                            " Xuân xanh xấp xỉ TRÊN tuần cập kê"
(Bản DMinh Thị không dùng “tới tuần đến tuần” mà dùng “trên tuần” tuy khắc nhầm “trên thành “lên” nhưng A des Michels đã  đính ngoa lại thành “trên” )
 
    Trước đây chúng tôi  phỏng đoán việc nâng tuổi này đưa Kiều lên 18-19 đưa Vân lên 17-18 và đưa Vương Quan lên 16-17: từ  khoảng tuổi đó  trở lên  thì các thắc mắc trên kia đều có thể giải quyết được ổn thỏa.
 
3/ Nhưng có cơ sở tư liệu nào cho phép chúng ta phỏng đoán theo hướng tăng tuổi  như vậy không ? Xin thưa rằng có !
    TrongThanh Tâm Tài Nhân trước khi nói chuyện đi chơi Thanh minh tác giả đã giới thiệu hai chị em Kiều Vân " tuổi đều đang độ thanh xuân" và Kim Trọng "tuổi trạc đôi mươi".
 
    Trong bản KIM VÂN KIỀU LỤC in năm Đồng Khánh tam niên (1888) ký hiệu AC.561. cũng như trong bản  cùng tên KVKL kí hiệu  là VHv-1898 (mà Bộ DI SẢN HÁN NÔM  đều cho là do Hoa Đường Phạm Quí Thích sọan(?)) chúng ta lại thấy thêm mấy chi tiết như sau :
 
   Mở đầu truyện sọan giả viết :
 + Năm Gia Tĩnh TAM NIÊN Triều Minh (1524) thiên hạ thái bình ;
 * Vợ Vương Viên ngọai đi cầu đảo mộng thấy một cụ già cho 3 cành đào : 1
cành đã ra quả 1 cành mới nở hoa 1 cành hoa đã chớm héo .Vương Viên ngọai đoán trời sẽ cho 1 trai 2 gái.
 *Vì vậy ông thôi lo chuyện sản nghiệp mà chuyển sang  lo chuyện học vấn trong gia đình.
 + Non 1 năm sau (không rõ sau sự việc nào nêu trên đây nhưng có cứ liệu cho biết là vẫn  trong năm 1524)  quả nhiên bà Viên ngọai bắt đầu lần lượt sinh con : đầu tiên là 2 gái rồi 1 trai .
 
    Rồi về Thúy Kiều Thúy Vân soạn giả lại viết : 
 * Khoảng 12 tuổi hai cô đều đã  rất đẹp .Ba chị em cùng học với nhau.Riêng
Cô Kiều đủ tài nhất là tài về âm nhạc;
 * Và suốt khoảng hơn 20 năm lúc trẻ tuy có nhiều người nhắm nhe   nhưng Kiều và Vân  đều vẫn chưa chịu nhận lời ai ;
 +Đến năm Gia Tĩnh 24 (1545) xẩy ra chuyện đi chơi Thanh Minh chị em Kiều thăm mộ Đạm Tiên rồi gặp Kim Trọng. Và  sau đó là bắt đầu  nẩy sinh mối tình Kim-Kiều rồi bắt đầu gặp chuyện gia biến.
 
4/    Bản KIM VÂN KIỀU LỤC theo ý chúng tôi rất quan trọng (1). Ở đây nó khôngnhững ủng hộ dị bản  TRÊN TUẦN CẬP KÊ  của D.Minh Thị và A.D. Michels mà nócòn cho những con số rất cụ thể  như  :
 +  Kiều sinh khoảng 1524 đi chơi Thanh minh năm 1545 vậy gặp KimTrọng vào lúc 21 tuổi chứ không phải vào lúc mới TỚI TUẦN CẬP KÊ !
 + Chuyện để cho "tường đông ong bướm đi về mặc ai " rõ ràng là chuyện đã kéo dài HƠN 20 năm ("nhị thâp niên DƯ") chứ cũng không phải chỉ là chuyện của thời kì mới cài trâm !
 
5/ Chắc sọan giả bản KVK LỤC có nhiều căn cứ Trung Quốc  trong tay :
 + Những chi tiết như  chuyện Vường Bà nằm mộng  thấy được cho 3 cành đào chuyện Kiều sinh năm 1524  ( Gia Tĩnh tam niên ) đều  đã được  ghi trong tác phẩm của Từ Văn Trường một  người đời Minh đã theo Hồ Tôn Hiến  đánh đông dẹp Bắc (2) ;
  +Chi tiết  Từ Hải sau khi thắng trận đã gặp lại Kiều  và tôn  Kiều lên hàng “ phu nhân “(vào khoảng năm Gia Tĩnh thứ 35 tức năm 1556) cũng đã có trong Vương Thúy Kiều Truyện của Dư Hoài (3);
 
6/ Nhưng theo Dương Quảng Hàm nhìn trên đại thể KVK LỤC   lại là một bản dịch lại từ tác phẩm  Nôm của Cụ Nguyễn Du (4).
   Vậy  soạn giả  KVK LỤC  là một người đã có công tra cứu để tìm hiểu Nguyễn Du khi dịch  Đoạn trường tân thanh  và có phần chắc là ông  đã hiểu vấn đề tuổi tác của ba chị em Thúy Kiều  chính xác hơn đa số các nhà biên khảo Truyện Kiều về sau này.
       
   Có điều cần phải lưu ý đến 2 chuyện  :
 +Chuyện soạn giả   ủng hộ  dị bản TRÊN TUẦN CẬP KÊ  rõ ràng là một chuyện không còn gì để nghi ngờ nữa ;
 +Nhưng chuyện Kiều hơn 20 năm chưa nhận lời cầu hôn của ai và khi gặp Kim Trọng đã 21 tuổi lại là một chuyện đang cần phải cân nhắc ! .Chính chúng tôi cũng đang có những băn khoăn (5) .Rất có thể soạn giả chọn 2 con số ấy là chỉ để nhấn mạnh thậm chí cường điệu  cho rõ hơn  cái ý:  Kiều đã là một nữ thanh niên đang độ trưởng thành chứ không phải chỉ là một cô gái  mới cài trâm !
     Soạn giả là người gắng dịch sát ý nghĩ của Nguyễn Du : ông  không theo cả các cứ liệu bên sử ! (6) .  Nguyễn Du  đã cho Kiều  trên tuần cập kê  thì ông cũng phải gắng dịch  làm sao cho  thật rõ ý là trên tuần cập kê !
 
 
CHÚ THÍCH
 
(1)  Bản KIM VÂN KIỀU LỤC có những đặc điểm đáng chú ý như sau :
  ---Đây là một bản rút gọn chỉ còn 62 trang lại viết theo lối Văn Ngôn của Việt Nam;
  ---Đây là một bản tuy in đời Đồng Khánh nhưng in theo một bản gốc chép tay rất cổ  chưa kị húy theo lệnh 1803 triều Nguyễn  .
 ---Đây là một bản rõ ràng có dụng ý bảo vệ Nguyễn Du :
               ++ Khi Gia Long  lên ngôi năm 1802 có lẽ gia đình cụ Nguyễn Du rất sợ không muốn phổ biến   bản Kiều Nôm của mình nhưng xã hội đã nghe phong thanh lại có đòi hỏi rât cao  rất nhiều  người muốn đọc để biết chuyện. Sọan giả KIM VÂN KIỀU LỤC muốn gỡ khó cho Gia đình  cụ Nguyễn Du nên phải viết một bản tóm tắt bằng Văn Ngôn cho phổ biến để thỏa mãn  yêu câu đó;
               ++ Nếu Gia Long được đọc trực tiếp bản tiểu thuyết Tàu thì vẫn có thể bắt tội Nguyễn Du  sao lại đem một bản như vậy mà diễn Nôm : Tú Bà thì dạy toàn những chuyện tục tĩu của  thanh lâu ; Từ Hải thì là một tên giặc chuyên chống triều đình !
        Trong KIM VÂN KIỀU LỤC sọan giả đã tóm tắt lại không còn gì để bắt tội nữa : Những  chuyện dạy “ 7 chữ 8 nghề” trong lầu xanh đều bị xóa bỏ hết. Những câu có tính phản  nghịch  nói về Từ Hải cũng không còn bóng dáng.
 
(2) Xin xem bài  của Giản Chi  (Tạp chí Văn  ở miền Nam số 43 1964)
 
(3)  Xin xem  Phạm Quỳnh (Nam Phong số tháng 12 năm 1919)
 
(4) Xin xem Dương Quảng Hàm (Tạp chí Tri Tân số 4 năm 1941)
 
(5) Ngay chúng tôi cũng đã phỏng đoán khác với soạn giả  KVKL : như trong bài đã nói ở cuốn TƯ LIỆU TRUYỆN KIỀU in năm 2004   trang 30 chúng tôi đã viết  là Kiều  đang độ tuổi 18-19  khi đi chơi Thanh minh..
 
(6) Soạn giả không theo bên sử như *** cho Kiều nhảy xuống sông Tiền Đường  năm 1560 (chứ không phải năm 1554)   ***và cho Kiều đã lưu lạc đúng  15 năm ( chứ không phải chỉ  khoảng 10 năm ) !

More...

Ra mắt Tập thơ Lịch sử

By Đặng Ngọc Thăng

LỄ RA MẮT TẬP THƠ VỚI CHIỀU DÀI LỊCH SỨ TRÊN 600 NĂM "Đường về Xứ Nghệ" .  Tập thơ có một không hai về số lượng bài viết tác giả cổ đến kim và độ dày cùng trọng lượng.

"Vào lúc 14h30 chiều 03.3.2011 tại Hội trường Ban Tuyên giáo Trung ương - Cơ quan thường trực phía Nam tại TP.HCM đã diễn ra chương trình giới thiệu ra mắt tuyển tập thơ “Đường về xứ Nghệ” của nhiều tác giả. Đây là tổng tập thơ đồ sộ với độ dày gần 2.000 trang khổ 16x24; nó không chỉ tập hợp tác phẩm của các tác giả gốc Nghệ Tĩnh mà còn tuyển chọn những bài thơ hay viết về vùng đất văn vật sông Lam núi Hồng của các nhà thơ trên mọi miền đất nước.   Những người tham gia sưu tầm biên soạn tuyển chọn cuốn sách này là các nhà thơ Gia Dũng và Nguyễn Hồng Oanh (ảnh).

Vnweblogs’s bloggers góp mặt trong tuyển tập thơ “Đường về xứ Nghệ” với một đội ngũ khá đông đảo: Tùng Bách (3 bài) Hoàng Cát (3 bài) Nguyễn Lâm Cẩn (2 bài) Võ Khánh Cừ (2 bài) Vương Cường (1 bài) Nguyên Hùng (4 bài) Vũ Đình Huy (1 bài) Lê Huy Mậu (3 bài) Tuyết Nga (3 bài) Phạm Xuân Nguyên (2 bài) Lê Khả Sỹ (2 bài) Nguyễn Trọng Tạo (3 bài) Phạm Bà Thái Tâm (2 bài) Bùi Quanh Thanh (2 bài) Văn Thanh (1 bài) Đặng Ngọc Thăng (Thạch Cầu 3 bài) Nguyễn Xuân Thủy (3 bài) Trần Văn Thuyên (3 bài) Vương Trọng (3) Đỗ Hoàng (1 bài) Ngô Minh (1 bài) Nguyễn Hữu Quý (1 bài) Hoàng Vũ Thuật (2 bài)."

( Theo tin Nguyên Hùng)

                                                    alt

XIN GIỚI THIỆU VÀI HÌNH ẢNH CỦA SỰ KIỆN:

 

alt

Hai soạn giả cuốn sách: Gia Dũng & Hồng Oanh (UVBCH Hội DN Nghệ Tĩnh tại TP HCM)

More...