Lỡ Máy bay Gặp thêm bạn hữu

By Đặng Ngọc Thăng

Ai cũng vậy một chuyến đi xa dù về quê hay công việc đều mang thêm nhiểu kỷ niệm; Vui có buồn có nhớ nhung có...

Lần này vì lỡ chuyến bay TC lại có thêm bạn mới. Có lẽ đáng nhớ nhất là sự gặp rất tình cờ Hương Quỳnh và Phương Hoa hai bạn gái trẻ đẹp và thành danh Hà Nội.

Vâng chúng tôi thành bạn của nhau trong một bữa ăn sáng tại KS Hữu Nghị Vinh. Tuy ngắn ngủi nhưng thật lưu luyến và đồng cảm.

Chúc hai em thành công trong sự nghiệp và hạnh phúc trong đời tư.

 

alt

Thạch Cầu Hương Quỳnh  (TCTSông Đà) Dương Phương Nga (CT CPVH PT Cộng Đồng)

Anh Huệ (CTHĐQT CT Hữu Nghị Vinh)

More...

Một chuyến về quê

By Đặng Ngọc Thăng

 

alt

Tám lần Bố Mẹ sinh dưỡng chỉ còn lại 2 anh em.

More...

VUI LÂY

By Đặng Ngọc Thăng

 

TÔI VUI LÂY

                             Thân tặng anh chị TB  (Bạn vnweblogs)

Ngoài ngũ niên chàng nghĩ mình già
Chẳng hề tơ tưởng ong bướm hoa
Loay hoay lắp ghép vài con chữ
Nên văn nên thơ ngày tháng qua

Độ ngoại ba mươi nàng nõn nà
Dậy thì xuân sắc dậy phấn hoa
Tình duyên hai tiếng đời vương nợ
Trao cả mộng mơ vào vần thơ

Chữ ngờ có ai lường được đâu
Cùng chơi bờ- log họ gặp nhau
Tiếng sét ái tình thành cơn lốc
Cửa hoa chưa khép gió tình vào

Đã yêu tuổi tác không biên giới
Trái tim hoà nhịp cứ loạn hồi
Xa quay quắt nhớ yêu đắm đuối
Lỡ vắng nhau khắc khoải vắn dài

Ông Tơ bà Nguyệt khéo khéo chưa
Một cuộc tình duyên ngỡ trong mơ
Họ rước nhau về chung mái ấm
Làm tôi vui lây viết thành thơ

Hơ...Hơ...Hơ...

More...

Cảm xúc quê

By Đặng Ngọc Thăng

 alt

Doanh nhân Sài Gòn(hầu hết là người gốc Nghệ) "Hành trình về quê Bác" 2007

 

   VỀ...

More...

Tháng Ba - Mùa Hoa Gạo

By Đặng Ngọc Thăng

 

Tháng Ba MÙA HOA GẠO

                                                                                           tặng PN

alt

 

Buổi tháng ba xưa chúng mình đi học về

Trưa đói lả dừng dưới gốc cây gạo nghỉ

Nhặt bông gạo tước cánh ăn...thủ thỉ

Em nói: thế mà ngon lắm phải không anh?

 

Ngày tháng ba còn chút hanh vương lại

Má em hồng hoa gạo rực nghiêng trưa

Anh ngắm em em nhìn bông gạo đung đưa

Bốn mắt chợt gặp nhau ai ngờ thành nhung nhớ...

 

Tháng ba nay bông gạo mùa mọng đỏ

Bổng nhớ ngày xưa nhớ buổi trưa xưa

Biết em giờ nơi đâu nhưng thảng thốt ngóng chờ

Lâng lâng kỷ niệm một mùa hoa gạo nở...

alt

More...

Gửi chị Xuân Quỳnh

By Đặng Ngọc Thăng

 

  THUYỀN và Biển

                    Nhân đọc thơ Thuyền và Biển

                              của Nhà thơ Xuân Quỳnh

 

 

   alt   alt

- Thơ Chị viết tặng đời:    

"Chuyện Tình Thuyền và Biển"

“Thuyền nghe lời biển khơi"

“Thuyền đi hoài không mỏi”

Mê mãi tận chân trời...

 

- Xin tâm tình chị nghe:

Thuyền biển chỉ vương nợ

Chẳng đồng cảm lòng nhau

Nhờ biển thuyền mới có

Hiểu thuyền chắc biển đau!

 

Khi biển gặp bão tố

Thuyền trú núp bến chờ

Chỉ những ngày yên ả

Thuyền rong khơi xa bờ

 

Thuyển quay mũi từ giã

Vì biển động bão tố

Sợ sóng làm “rạn vỡ”

Thuyền nương bến chở che

 

"Những ngày không gặp nhau"

Thuyền khuất nẻo chốn nào

“Thuyền đi đâu về đâu?”

Làm sao lòng biển biết?!

 

Vì “ thuyền nhiều khát vọng”

Dẫu “ tình biển bao la”

Nhưng - Bến - Kẻ thứ ba

Làm biển "đau rạn vỡ" !

----------

Theo bổ sung của "Cái Kiến":

Tiểu sử của nhà thơ Xuân Quỳnh!
Bà tên thật là Nguyễn Thị Xuân Quỳnh sinh ngày 6 tháng 10 năm 1942 tại làng La Khê xã Văn Khê thị xã Hà Đông tỉnh Hà Đông (nay thuộc quận Hà Đông Hà Nội). Nhà thơ xuất thân trong một gia đình công chức mồ côi mẹ từ nhỏ ở với bà nội. Tháng 2 năm 1955 Xuân Quỳnh được tuyển vào Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và được đào tạo thành diễn viên múa.
Bà đã nhiều lần đi biểu diễn ở nước ngoài và dự Đại hội thanh niên sinh viên thế giới năm 1959 tại Viena (Áo). Từ năm 1962 đến 1964 Xuân Quỳnh học Trường bồi dưỡng những người viết văn trẻ (khoá I) của Hội Nhà văn Việt Nam. Sau khi học xong làm việc tại báo Văn nghệ báo Phụ nữ Việt nam. Xuân Quỳnh là hội viên từ năm 1967 ủy viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khoá III. Năm 1973 Xuân Quỳnh kết hôn với nhà viết kịch nhà thơ Lưu Quang Vũ trước đó Xuân Quỳnh kết hôn lần đầu tiên với một nhạc công của Đoàn Văn công nhân dân Trung ương và đã ly hôn. Từ năm 1978 đến lúc mất Xuân Quỳnh làm biên tập viên Nhà xuất bản Tác phẩm mới.
Xuân Quỳnh mất ngày 29 tháng 8 năm 1988 trong một tai nạn giao thông tại đầu cầu Phú Lương thị xã Hải Dương (nay là thành phố) tỉnh Hải Dương cùng với chồng Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ mới 13 tuổi.
Xuân Quỳnh được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.

                                                   

More...

Vinh Thiên Địa Nhân

By Đặng Ngọc Thăng

 

 

Vịnh

  THIÊN ĐỊA NHÂN 

 

Duyên nợ loanh quanh bốn vạn ngày

Bách niên đáng mấy mãi loay hoay ?

Thế gian ruỗi ruỗi không dừng bước

Vũ trụ vần vần chẳng rỗi tay.

Danh lợi gian ngoan đong lại đếm

Vận đời mưu mẹo mượn cùng vay !

Nghiệp thành thiên phú nhân mưu sự

Khôn dại mấy ai được đủ đầy?

=======

BÀI HOẠ:

Nhân vô thập toàn

Trăm năm ba vạn sáu ngàn ngày
Luẩn quẩn loanh quanh với chữ “hoay”
Sự nghiêp mới mới vừa bén gót
Cuộc đời chốc chốc đã xuôi tay
Gặp thời kẻ tiện vênh ban phát
Mất thế người hùng ngữa khất vay
Khôn dại dở hay còn tại số
Nhân vô thập sự khó đong đầy !
4-4-2011
Hồ Văn Thiện

 

  1. Vịnh
    THIÊN ĐỊA NHÂN

    Vấn nợ vòng vo chán vạn ngày
    Trăm năm biết mấy mãi loay hoay ?
    Nhân thế xuôi xuôi thôi dừng bước
    Thiên thời ngược ngược khó rỗi tay.
    Quan quyền tham vọng đong rồi đếm
    Nghiệp đời toan tính mượn cùng vay !
    Danh thành thiên phú nhân mưu sự
    Khéo vụng mấy ai đắp đủ đầy?

    Viết bởi lebaduong — 05 Apr 2011 23:40

 

VÒNG ĐỜI

Lầm lũi quanh năm tối lại ngày
Vòng đời cuộc sống cứ loay hoay
Mắt hoa đói bụng không đành đứng
Thân rã teo lòng phải đụng tay
Giàu có mang tiền đi nợ lãi
Nghèo sơ đưa mạng đến xin vay
Càn khôn cái túi trong trời đất
Nào biết khi mô nó mới đầy.

 

Tình Biển.

Viết bởi ngocphuoc — 07 Apr 2011 08:00

 

  1. NGẪM SỰ ĐỜI

    Thời gian lặng lẽ tháng qua ngày
    Loay mãi thế rồi vẫn thấy hoay
    Thế thái xoay xoay không đứng lại
    Nhân tình quẩn quẩn có rời tay?
    Luân hồi cuộc sống là mang nợ
    Truyền kiếp đời người phải trả vay !
    Mưu sự tại nhân trời: thắng bại
    Vẹn toàn sau trước chẳng sao đầy !

    Viết bởi Lê Trường Hưởng — 13 Apr 2011 17:03

 

alt

alt

More...

Một phần góp ý về Hoạt động Vnweblogs.

By Đặng Ngọc Thăng

 

MỘT QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN VÀ ĐẦY TRĂN TRỞ:

Lúc này 3h45 phút sáng.

Lúc 3h chuông điện thoại réo từ Nghệ an báo tin chẳng lành: Bệnh anh trai có chuyển hướng xấu ! Đêm qua trong nhà con đau chuẩn bị bàn tính quay lại Singapo điều trị tiếp...!!!

More...

AI BÁN TÓC DÀI KHÔNG?

By Đặng Ngọc Thăng

 

AI BÁN TÓC DÀI KHÔNG ?! alt

 

   Thi thoảng ngoài phố lại có tiếng rao mua rao bán đủ thứ trên đời từ ve chai hoa quả mài dao tẩm quất...

   Mấy năm nay tự nhiên mất tiệt mấy thứ: Dầu hôi dầu gội đầu...

   Nhưng vài năm nay cũng xuất hiện thêm vài thứ: Mua tóc dài mua ti vi và xe máy cũ....

   Như vậy nghe sự buôn bán dạo ta cũng thấy xã hội ngày càng văn minh và tiến bộ hơn ! Quá rõ.

   Bây giờ nhà nào cũng đun nấu bằng gas người người gội đầu bằng dầu gội cao cấp có thương hiệu...

   Mỗi người dẫu phải ở nhà thuê chí ít cũng có 1 chiếc ti vi màu dăm trăm ngàn. Xe máy thì ai mà chả có ra đường toàn thấy hầu hết là xe xịn hoặc giả mà như xịn.

   - Ai bán tóc dài khô...ô..ông!

   Một cặp vợ chồng cùng đứa con trên một tuổi ở trọ trong căn phòng cấp 4 độ 12 mét vuông sinh hoạt vệ sinh chung giá một triệu rưỡi kể cả điện nước móm mém hết 2 triệu đồng cho một tháng.

   Chồng đi làm hồ tháng thu nhập 3 triệu; Vợ làm thợ may ở một Xí nghiệp may xuất khẩu NỔI ĐÌNH NỔI ĐÁM lương tháng 1 triệu 700 ngàn (cả làm thêm ca thêm giờ). Con gửi trẻ tháng 800 ngàn các thứ khác nữa cho con tính ra 2 triệu đồng một tháng.

   Rồi ăn tiêu...đủ thứ. Mỗi lần nhận được Thiệp mời đám cưới hai vợ chồng len lét nhìn nhau! Chắc họ buồn vì cái sự vui của người khác. Mùa cưới có khi vài chục cái thiệp "mời cơm thân mật" . Ôi trò ăn trước trả sau! Thế mà bản mặt cứ phải cười toe toét trước ống kính!

   Bình bình thì không sao nhưng sự ốm đau và bệnh tật làm họ khốn đốn.

   Hai vợ chồng đều biết mình bị viêm gan siêu vi B nhưng đâu dám đi điều trị ai bảo cây cỏ gì cũng uống cho qua chuyện.

   Họ là dân nhập cư khá lâu ngót trên mười năm . Mười năm không sắm nổi cho mình một tấm đệm cái giường cái tủ ̀ huống chi dám mơ mộng thứ khác.

   Bé bị ốm vay mượn tứ phương giờ hết cách.

   - Ê! mua tóc dài!

   Cuộc mặc cả rồi cũng đến hồi kết.

   Mái tóc dày den óng mượt dài quá thắt lưng nuôi mấy chục năm trời quy ra giá một triệu hai trăm mười một ngàn.

   Mái tóc ra đi vĩnh viễn! Đêm đó nàng buồn bỏ bữa khóc suốt canh thâu bên đứa con lâm bệnh tay - chân- miệng!

  Ông chồng ngồi ngơ ngác bên xị rượu đế với cái mặt vừa như ngu vừa như  đần dại!

 Rồi ngày mai ngày mai nữa... Họ sẻ sống ra sao?

 Thế đấy không có họ thành phố này lấy đâu ra những con số xuất khẩu và tăng trưởng vĩ đại? Thế mà họ đề xuất hạn chế người nhập cư vào thành phố ư?

 

More...

Chia sẻ với một blogger

By Đặng Ngọc Thăng

VIẾT VÀO ĐÂY THÔI!

15h15:

Tranh thủ ghé BV thăm Vinh không gặp được Mai.

- Tình hình của Mai thế nào?

-Còn nước còn tát anh ạ!- Một quyết tâm rất đàn ông rất thủy chung rất người - Dù Mai có sống thêm được một đôi ngày! Thế chuyện của anh đến đâu rồi Vinh hỏi lại.

Vinh hôm nay nhìn có vẻ̃ mệt mỏi hơn xuống sức hơn cách đây 1 tuần. Vinh vẫn lạc quan và tin tưởng hy vọng Mai sau giải phẩu sống thêm gần năm nữa.

More...